Chào mừng bạn đến với Blog của lớp Kế toán 33A - Khoa Kinh Tế - Đại học Nông Lâm TPHCM

About us: Tập thể dễ thương vui tính & đoàn kết của lớp Kế toán A (DH07KEA) -Khoa Kinh Tế - Đại học Nông Lâm TPHCM
The lovable, funny and solidary community of Class Accounting A (DH07KEA)- Faculty of economics - Nong Lam University


Hiển thị các bài đăng có nhãn entertainment. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn entertainment. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009

Thông báo 1/6/2009

Lời đầu chúc mọi người có ngày quốc tế thiếu nhi 1/6 thật vui và nhận được thật nhiều nhiều quà!
Chúng ta mới có 19 tuổi chứ mấy, còn teen mà! Ko bik mấy pác thế nào chứ em là còn mấy tháng nữa mới bước sang ty ^^
Tiếp theo mình muốn thông báo với mọi người là trong tuần này cô giáo vụ khoa có việc nên tuần sau cô mới về, vì vậy tuần sau mới có thể có điểm các bạn nhé! Hãy tận hưởng mùa hè anh chị em KEA nhé!
Tiếp theo là mình thấy Blog hình như có mình mình solo hà, mọi người hoạt động sôi nổi lên nào!!! Hỡi những binh lính KEA hùng mạnh! (sao giống lời kêu gọi trong mấy phim quá dzị !?)
Mọi người liên hệ với nhau wa blog đi, thắc mắc của 1 người có thể là thắc mắc chung của nhiều người, 1 câu chuyện chia sẻ của 1 người có thể mang lại nhiều điều bổ ích cho nhiều người, tại sao chúng ta lại ko chia sẻ cùng nhau? Together we share!
Và...liên hệ qua đây cũng ko gặp khó khăn về tài chính (mobile)
KEA's Blog ko phân biệt già trẻ trai gái, tuổi tác, bạn là ai, bạn làm gì, ngoại bang hay đồng môn,.v.v... Nói tóm lại hao hao như là "Già không bỏ, nhỏ không tha."
Ah hiện tại em đã tìm cách cho dân KEA nhà mình lưu lại kỷ niệm của từng thành viên (theo nguyện vọng của pác lớp chửng).
Các bác cứ tạo Blog bằng Gmail rồi viết nhật ký lưu bút của mình thoải mái vô đó. Thắc mắc trong quá trình tạo Blog hoặc viết Blog, các bác hỏi trực tiếp tại đây
Các bác dẫn đường Link tới Blog các bác wa cho em, rồi các bác muốn xem nhật ký lưu bút của thành viên nào (bao gồm các bác) thì chỉ cần click vào tên người đó chỗ KEAers (bên phải phía dưới).
Lưu ý là các bác phải tạo Blog thì em mới làm được chức năng này nhé!
Một lần nữa chúc mọi người cũng như là em/con/cháu của mọi người có 1 ngày Quốc tế thiếu nhi tràn đầy hạnh phúc, ăn mau chóng lớn và học thật giỏi!

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2009

Hình quá đẹp, mời cô pác enjoy!

今天是端午节,我用:一份健康的绿豆,一份开心的花生,一份美丽的红豆,一份快乐的调料,包成一个开心的粽子送给你,祝你端午节快乐



































Nguồn:forum.zing.vn

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2009

1 năm trôi qua...

Đường Sài Gòn đêm nay mưa tầm tã. Mỗi lần nhìn mưa rơi bên cửa sổ, lòng tôi lại nao nao kỷ niệm, vui có buồn có, cứ như mỗi khi mưa là được sống trong kỷ niệm vậy...
Thế là đã 1 năm trôi qua, nhìn thông báo khoá 08 đi học quân sự mà lòng bồi hồi nhớ lại cách đây 1 năm, cũng đã có 1 đứa lăn lê bò càng ở khu quân sự.
Lật lại những tấm ảnh năm xưa...
Nhớ những buổi học Thực hành vui nhộn, để nhớ lại xem nào, có 4 kiểu băng: băng đầu, băng vai, băng cổ tay, băng cánh tay (băng chân tương tự), ko biết đúng ko nhỉ? Chỉ nhớ là sắp thi thì đứa nào cũng đè đầu, đè tay đè chân đứa này đứa kia ra băng. Làm nó chẳng bị thương gì mà băng bó cả người, tội thật! Chưa hết, về còn đè đầu ông anh ra băng làm ổng thấy mốt mới, khoái chí chụp 1 tấm khoe mọi người mới ghê ^^
Nhớ những buổi lăn lê bò càng để nằm bắn, quỳ bắn, ban đầu còn ngại dơ, sau đó thì "đã dơ nay còn dơ hơn"
Nhớ thầy Tới hay kể chuyện vui cho lớp, thầy Hùng rất thương "sinh viên Nông Lâm nhà mình" (thầy hay gọi thế ^^), thầy hay đọc thơ (thik nhất là bài thơ toàn chữ T rất ấn tượng của thầy... cười mệt thở), thầy chia 2 đội tấn công theo hình tam giác.
Nhớ những buổi cả đám nhí nhố chụp hình.
Kỳ đó vui nhất là học Thực hành, cười suốt ngày.
Kế sách làm giàu có câu "Vịt phải biết bơi" thì kế sách học lý thuyết quân sự là "ngủ phải mở mắt". Ngoài ra thì ko đc "manh động" gì nhé!
Có buổi học 1 thầy rất vui, thầy hỏi cả lớp :"Các em học được 3 tuần rồi, thấy các thầy quân sự thế nào?"
Lớp trả lời: "vui tính, dễ thương..." ... "Nhí nhảnh"... làm thầy cũng ko khỏi ngạc nhiên:"có nhí nhảnh nữa hả?"
Nhớ những buổi chiều duyệt binh đi như robot asimo, đội đứng ớ cuối lớp nhao nhao mỗi khi lớp mình đi qua.
Nhớ những buổi chiều mưa tầm tã được miễn duyệt binh.
Ngày cuối làm lễ bế mạc, ko phải hồi mới vô mình đã muốn nhanh chóng tới lễ bế mạc mà? Mà sao lúc đó làm lễ mình buồn lắm, thật nhiều khi cực nhưng nghĩ tới kỷ niệm quân sự đời sinh viên chỉ có 1 lần. Sau này khi ra trường nhìn những bức ảnh, nhớ lại những ngày ấy có khi vừa mỉm cười vừa khóc nhỉ? Làm lễ trả quân phục xong mình cứ ở lại ko muốn về, sợ về rồi sẽ biết mình ko còn được sống trong những ngày vui đó nữa. Rồi khu quân sự cũng vắng dần... vắng dần... về thôi chứ biết làm sao?
Cuộn băng hồi mua về thực hành, 2 cuốn sách (LT+TH), con cào cào... tất cả ... đã 1 năm qua mình vẫn còn giữ kĩ. Kỷ vật quý giá, có rao 100k trở lên cũng ko bao giờ bán! (1m thì... để xem lại! ahhhhhhhhhh)
Bây giờ các bạn khoá 08 đi học quân sự, mình cảm thấy ghen tị, hy vọng các bạn hãy tận hưởng kỷ niệm đẹp thời sinh viên năm 1 mà mình đã có. Tâm sự với mọi người, nhiều người bảo tại sao ko rớt đi học lại là được chứ gì, học lại mà chẳng có ai, chẳng có bạn bè thì học làm gì?
Bây giờ là 1:00AM, mưa vẫn còn rơi...

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2009

Bài thi của sinh viên đây [pó tay luôn]



Khai căn chính xác quá


Thừa giấy vẻ voi


Điền vào chỗ trống. Nghịch đảo phát là xong, nộp bài nhanh nhất lớp.


Không thể chính xác hơn.


X dây chứ dâu tìm chi cho vất vả ?


Tương tự mà


Rút gọn một cách đơn giản


Khó thế này chết đi cho xong chuyện.


Tìm câu match. Bảo đảm chính xác tuyệt đối !!!
Sưu tầm (nhiều nguồn quá nên ko bít chính xác là bắt nguồn từ đâu!?)

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2009

Bức thư tình đầu tiên

Em ơi, hôm nay trăng cao thế! Anh ngồi trên cái ghế đặt đong đưa trên cành khế viết cho em 1 bức thư tình thật tê, mong em đọc xong sẽ phê, mong em đọc xong sẽ mê, để sau này anh có lộ máu dê thì em cũng đừng chê là anh ghê mà bỏ anh đi về. hề!

Xa em mới mấy ngày mà anh tưởng tượng như là đã xa em hàng mấy chục năm trời rồi á! Giờ gặp lại chắc em già yếu xấu xí lắm nhỉ? Nhưng anh không quan trọng điều đó đâu em à. Dù em có xấu xí như Tây Thi dưới trần hay Hằng Nga trên trời thì anh cũng xin yêu em đến hết đời. Tình này mãi không thay đổi, mặc xác cho mấy ông Các Mác Lênin cứ nói rằng sự vật luôn biến đổi không ngừng, rằng vận động là thuộc tính cố hữu của vật chất... chi chi á.

Em có biết rằng, được ở gần em, anh thấy vui lắm lắm. Khi em cười, mùa xuân vây quanh, trăm hoa đua nở anh cắt đem ra chợ bán được ứa tiền xài; muôn chim reo ca anh bẫy hết đem ra chợ bán cũng được ứa tiền xài (chứ tụi nó cứ reo ca ầm ĩ quá, bà hàng xóm chửi). Nhờ em mà anh trở nên giàu có, thử hỏi anh còn yêu ai hơn em được nữa?

Mãi vui như thế em nhé! Em mà buồn, anh cũng thấy buồn, có con chuồn chuồn bay ngang anh bắt làm mồi anh nhậu cho đỡ buồn. Khổ nỗi nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm, vung tay chém xuống nước, nước văng tung tóe, ôi thôi hỏng hết mấy con mồi!

Em có biết là xa em anh thấy tồi tệ thế nào ko? Ngày anh quên ăn, đêm anh quên ngủ. Bù lại đêm anh ăn như hạm, ngày anh ngủ như điên. Riết rồi giờ anh mập thù lù như cái lu, đồ ăn nhồi nhét vào não, khiến ngày anh càng ngu. Này nhé, đêm anh đọc sách mà quên bật đèn, xem tivi mà quên cắm điện, diện áo đẹp thì lại quên mặc quần, anh mần chi cũng hỏng.

Là 1 người nghệ sĩ yêu em, em luôn tạo cho anh nguồn cảm hứng bất tận để viết blog câu pageviews và comments. Thử hỏi, không có em, đời anh vô vị đến chừng nào? Yêu anh em nhé! Yêu là cưới đấy nhé! Anh sẽ tốt với em, sẽ lo lắng, quan tâm em,.. làm đủ thứ để trở thành 1 thằng chồng tốt trong mắt em. Đặc biệt, anh sẽ cố bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, còng lưng gánh vác, lo làm lo ăn như trâu như bò để kiếm tiền, rồi anh sẽ xây cho em 1 căn nhà thật đẹp, thật lộng lẫy, đến mức tụi khủng bố tưởng nhà của Tổng Thống Mỹ, nó tới đặt bomb rồi nhà mình sẽ được lên BBC. Mỗi phòng của căn nhà sẽ như 1 nhà tù vững chắc để con chúng ta không thể trốn đi chơi lêu lổng, để em yên tâm rằng người ta sẽ ko thể nói “con hư tại mẹ” được. Mỗi hành lang là 1 con đường thật đẹp, đầy hoa, và thật rộng, rộng đến độ 5 cái quan tài khiêng qua 1 lúc vẫn lọt. Anh sẽ tự tay thiết kế ngôi nhà đó, nó sẽ giống như 1 tòa lâu đài kiên cố, cháy thì hết đường chạy! Em nhé!

Người ta thường bảo “nói dài nói dai đâm ra nói dại”. Thôi, anh không dám nói nữa, anh không muốn phải đi chích ngừa chỉ vì tỏ tình với em. Đêm đã khuya, em hãy ngủ đi! Đêm nay mong em vắt chân lên trán suy nghĩ về tình cảm anh dành cho em! Điều đàng hoàng cuối cùng anh có thể nói với em là: ANH YÊU EM!

Đọc xong lá thư này, anh cá là đêm nay em sẽ gặp ác mộng! Nếu sai, anh... kùi! Nhưng em yên tâm, trong cơn mơ, anh sẽ là Superman của em!

-----------------------------------------------------

Cái nài tớ chôm bên blog của anh Trần Uy, thấy zui wá nên tớ post cho pà kon cùng xemhìhì

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2009

Watch The New "X-Men Origins: Wolverine" Trailer

Ngay khi trải qua kỳ thi học kỳ 2 đầy gian nan vất vả, chúng ta sẽ có một món quà sắp đến vào ngày 1/5 , đó là bộ phim rất nổi tiếng được biết đến trên toàn thế giới : "X-Men Origins: Wolverine" - tạm dịch theo tiếng Việt là "Sự trả thù của người sói" do diễn viên nổi tiếng Hugh Jackman vai chính và nhiều diễn viên khác rất nổi tiếng, nhiều diễn đàn còn đặt tên bộ phim là Hot Men, ngoài tên chính là X-Men ra, nhưng sự thật là như thế! ^^

X-Men Origins: Wolverine được xem là phần 4 của X-Men Collection, sau X-Men(2000), X-Men United(2003) và X-Men: The last stand (kháng cự cuối cùng - 2006) [đặc biệt phần này coi cảm động, phải lựa chọn giữa tình yêu và nhân loại, những kỷ niệm giữa 2 người quay về trong lúc ra quyết định => mình thuộc câu cuối cùng của fim "I die for you"]

Hugh Jackman tiếp tục vào vai dị nhân Wolverine tìm cách trả thù....

Phim sẽ ra mắt khán giả vào 29/4 ở Anh và 1/5 tại Mỹ, và 15/5 ở Việt Nam
Sau đây là bản Trailer của "X-Men Origins: Wolverine". Mời mọi người xem nhé!

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

vợ
  • Chồng bảo vợ: - Sao cô lắm điều thế, nói suốt ngày không để cho người ta yên. - Ông lắm điều thì có! Cứ nhìn ông hàng xóm kia kìa: Vợ nói cái gì ông ấy cũng chẳng nói lại một câu.
***
Hai vợ chồng chuẩn bị đi chơi. Vợ hăng hái: - Sao anh chưa cạo râu? - Anh cạo rồi, nhưng đợi em lâu quá nên râu lại mọc dài như cũ.
***
Sau đám cưới, anh chồng trẻ bảo vợ: - Chúng ta hãy đốt hết các hóa đơn chi phí cho đám cưới đi nhé! Cô vợ ngạc nhiên: - Tại sao phải làm điều đó vậy anh yêu? - Anh sợ rằng sau này con trai chúng ta mà đọc được đống hóa đơn ấy thì không dám lấy vợ nữa. *** Hai phạm nhân nói chuyện với nhau: - Tại sao cậu được ân xá mà lại cứ nằng nặc muốn ở lại nhà tù? - Về nhà với vợ hay ở đây thì có khác gì nhau đâu?
PHƯƠNG HẢO
  • Cô Bé Cà Phê
    Đứng sau quầy giữa bao nhiêu ly tách đầy bã trà, bã cà phê… Định đưa gọn chúng lên khay đem lui nhà sau để cọ rửa, chợt anh ngẩng lên khi tụi con trai trong quán bỗng xầm xì. Nguyên nhân là sự xuất hiện của con nhỏ. Nó tỉnh queo đi vào, chiếc váy carô đen trắng ngắn trên đầu gối khoe đôi chân thích nhún nhẩy.
  • Nó tặng anh nụ cười “chào buổi sáng”. - Ôi cà phê! Anh reo lên như tên nó là cà phê vậy! Anh nhớ lần đầu “chiếu cố”, anh hỏi nó tên gì, nó nheo mắt bảo: - “Cà Phê”. - Tên gì đắng nghét… Anh biết nó nói đùa nhưng vẫn thích gọi nó: “Cà Phê”. Nó ở căn nhà đối diện, sáng nào cũng sang đây mua cà phê cho ba, và anh bao giờ cũng chuẩn bị sẵn một ly cà phê đặc biệt. - Sáng nay em qua trễ, ngủ quên à? - Đâu có, em dậy sớm lúc anh đang chạy thể dục ngoài đường kia! - Sao em biết? - Có gì đâu, em đứng trên gác nhìn xuống thấy hết! Anh bỗng dưng đỏ mặt, nghĩa là con bé đã chiêm ngưỡng anh trong chiếc quần đùi ngắn ngược từ trên cao mà anh không hề biết. “Chúa ơi, thiệt là tệ!” Như đoán được ý nghĩ trong đầu anh, nó cười dễ ghét. - Người đẹp, trong mọi hình thức đều đẹp.
  • Anh biết nó bắt đầu… xí xọn nên cúi tìm tờ một ngàn thối lại cho nó là hơn, nhưng con nhỏ sáng nay bỗng dưng lắm chuyện: - Không lấy tiền thối, mua thuốc Jet.
  • Anh chìa cho nó ba điếu thuốc lá.
  • Nó cười: - Ba điếu thôi ư? Không phải ba điếu rưỡi à? - Ba điếu rưỡi anh lỗ vốn! Nó giả bộ năn nỉ: - Thêm cái… đầu lộc cũng được! Con nhỏ quậy hết biết làm anh không nhịn được cười. - Cà phê nguội cả rồi kìa! Nó “xí” một tiếng trước lúc quay đi. “Cười thấy ghét!” Anh nghĩ thầm. Chiếc váy lấp lửng trên đôi chân nhún nhẩy, đôi dép màu đỏ bít mũi như đôi hài trong cỗ tích làm nó xinh hơn. Tụi nhóc trong quán nhìn nó đi qua “múa miệng” chọc quê: - Một, hai – Một, hai… Nó đếm tiếp: - Ba, Bốn, Năm! Và nó quay lại cười tỉnh bơ.
  • Trưa vắng khách, anh chọn chiếc bàn kê dưới cây trứng cá ngồi ôn bài cho mát mẻ thì nó lò dò sang. Cái miệng sẵn sàng cười cứ như là biết cười từ trong bụng mẹ vậy. Anh hỏi nó: - Uống cà phê hả? - Không, em chúa ghét cà phê! Nó ngồi xuống cố ý đối diện với anh. Mái tóc ngắn ngủn sau gáy trông nó hiền lành như búp bê, nhưng nụ cười thì tinh quái. Anh chống cằm nhìn nó: - Em cũng giống cà phê vậy. Thơm và Đắng. - Vì đắng nên người ta ghét. - Không. Càng đắng người ta càng mê! Nó nhăn mặt… dễ thương tệ! Anh đẩy tách trà về phía nó: - Uống nước đi! - Không uống nước. Ăn trái trứng cá thôi! Anh ngước nhìn theo tay nó chỉ. Cây trứng cá xòa rộng trên đầu treo lủng lẳng những trái chín đỏ, vàng xen lẫn những trái còn xanh. Anh nhìn nó giả vờ: - Làm sao hái? - Anh trèo lên. Có “sự cố” gì thì em quay mặt đi, chứ có gì đâu? Anh phì cười: - Em là người thích trù ẻo! - Không. Em chỉ thích cười…! Anh thả xuống những trái trứng cá to nhất. Nó hứng lấy, bỏ vào cái túi hình con mèo trước áo. Thỉnh thoảng những trái chụp hụt, nó cười vang. Những trùm trứng cá còn xanh làm anh nhớ một thời trốn ngủ trưa đi trèo cây trứng cá. Lúc ấy anh mới 15.
  • Anh chợt hỏi vọng xuống: - Em bao nhiêu tuổi rồi? - Anh đoán đi. - 15? - Xí, người ta lớn rồi chứ bộ! - Lớn rồi còn thích ăn trứng cá? - Không ăn để anh ăn một mình hả? Nó lại cười khanh khách.
  • Con nhỏ thiệt là tệ, lúc nào cũng “kê” nhau. Những tách cà phê đậm đặc giúp anh thức đến 12 giờ khuya “cày” bộ đề thi. Sáng, anh dậy sớm chạy thể dục, xong giúp ông bác mở quán. Dạo này Cà Phê thường hay dậy sớm, đứng trên gác nhìn xuống. Nó chào anh bằng nụ cười còn ngái ngủ. Anh thấy cả buổi sáng cũng thật trong veo.
  • Sáng nay, nó qua mua cà phê hai lần. Anh ngạc nhiên: - Bữa nay nhà em có thêm một người thích uống cà phê nữa sao? Nó giấu ngón tay trỏ bị quấn băng sau lưng, giải thích: - Không phải lỗi tại em. Cái ly tuột khỏi tay em rơi xuống. Anh “à” một tiếng reo dài rồi cười: - Lỗi tại… cái ly! Nó ngúng nguẩy đi về, bước chân ngượng nghịu. Anh nhìn theo cười tủm tỉm, nhớ giọng lanh lảnh của nó “người ta lớn rồi chứ bộ!” Đi học về, ăn cơm xong, nó trốn ngủ trưa chạy sang chơi với anh. Con chó nhỏ chạy theo lúp xúp sau chân cô chủ. Anh buột miệng: - Ngộ quá! Nó tròn mắt: - Em ngộ lắm à? - Là anh nói con cầy… í i… con chó của em đó! Con nhỏ chợt cười. Nó kéo con chó vào lòng vuốt ve bộ lông xù trắng muốt: - Em út của em đấy! - Nó tên gì? - Anh đoán đi! Anh bực mình: - Tại sao anh hỏi em cái gì em cũng biểu “đoán đi” cả? Nó chỉ giương mắt lên nhìn anh mà anh tưởng như nó xù lông giống… con cầy của nó: - Em vậy đó! Anh cười mềm: - Nó đẹp vậy thì tên phải hay… “Sôphia” phải không? Nó nhăn mặt: - Sôphia là tên con gái… đằng này nó cùng phe với… anh mà! Anh phì cười, tìm một cái tên cho con chó… cùng phe. Nó kéo mạnh tai con chó: - Nào, Milô em nói gì với anh hai đây? Con chó bị đau kêu ăng ẳng rồi tức tối sủa ba tiếng. Anh nheo mắt: - Nó nói gì vậy? Con nhỏ cười ranh mãnh: - Nó bảo: Anh… Vũ… ngốc! Nói xong nó cười khanh khách… ôm cả con cầy chết tiệt dọt lẹ. Anh cười nhưng chưa thể chào thua, nói với theo: - Hãy đợi đấy! Buổi trưa còn lại anh giành cho những bài lượng giác. Nụ cười lấp lánh như thủy tinh vỡ của nó còn vương vãi sau đây. Anh dán mắt vào cuốn tập với ý nghĩ cuối cùng rớt lại: “Em là con quỉ nhỏ, Cà Phê ơi!” Cà Phê sang chơi khi anh đã sắp xong cuốn sách cuối cùng vào chiếc va ly cũ kỹ. Anh nói với mình “không cần vội vã nhưng cũng đã đến lúc rồi…”. Cà Phê cười toe toét. Nó khoe với anh mái tóc cũn cỡn của nó đã dài thêm một chút. Anh nhìn nó như sắp sửa chia xa. Cái áo đầm màu biển kiểu thủy thủ ngắn trên đầu gối, màu áo làm mắt nó biếc hơn. Riêng nụ cười vẫn còn… xí xọn, làn môi hơi mím ranh mãnh kia đã bao lần làm anh dở cười dở khóc. Anh im lặng làm nó thấy có cái gì đó không bình thường. Nụ cười tươi rói khô lại. Anh đặt một tay lên vai nó: - Em có nghe những tiếng ve đầu mùa chưa? Mắt nó ngơ ngác, trong veo: - Nghĩa là sao? - Là anh phải trở về… - Ở đây anh vẫn có thể ôn bài… Nó vội vàng đưa một ngón tay lên thề: - Em hứa sẽ không sang quấy anh nữa! Anh cười: - Không phải vậy. Em ngốc lắm! Bước ngoặt của cả cuộc đời anh nằm trong mùa hè này em ạ! Nó cúi mặt, ngón chân di di trên mặt đất: - Em ghét mùa hè! - Khờ. Mùa hè em khỏi phải đến trường! - Nhưng anh lại ra đi… - Rồi anh sẽ trở lại. Nó ngẩng lên cười, chìa ngón út ra: - Ngoéo tay đi. Em sẽ chờ anh trở lại! Anh nheo mắt cười: - Em sẽ chờ bao lâu? Nó sung sướng đưa ngón tay lên môi: - Chờ mãi mãi… Cà Phê khóc đỏ mắt khi biết anh đi mà không hề từ biệt. Nó có biết đâu, anh phải âm thầm lặng lẽ bởi anh sợ, sợ những giọt nước mắt trong veo của nó làm anh khổ sở. Trong tiếng xe chạy rùng rình, tâm tư anh vẫn vang lên giọng nói trong trẻo của nó: “Em đã là người lớn chưa” Rồi một lúc nào đó em sẽ tự trả lời. Nhưng anh vẫn muốn em mãi mãi như bây giờ: Thơm và Đắng. Cà Phê ơi!
Phương Hảo

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2009


Life memories


Hội trại Khoa Kinh tế 16/11/2008 - a night to remember
KEA pro lém nha, cổng trại đoạt giải nhì, văn nghệ đoạt giải nhì, thắng 2 trò chơi lun^^
Đặc biệt là cái trò bật nhạc nhảy rùi cả hội kéo nhau "múa lửa" tới sáng, kaka

Quân sự 12/5/2008- unforgettable memories